Thứ hai, ngày 06 tháng năm năm 2013

Những gì tôi đã làm

Tối nay, ngồi nghĩ về những gì mình đang làm. Và thấy hơi buồn. Nhưng rồi lại ko buồn nữa.
Bạn lớp trưởng nói với mình rằng mọi người phải cố gắng tham gia các hoạt động của trường để cộng điểm rèn luyện vì kì này chấm gắt.
Thưa nhà trường, từ khi nào mà cái phát triển thực sự bên trong con người đã bị thay thế bằng một thứ danh hiệu được mã hóa bằng các con số?
Mình ít khi tham gia hoạt động của trường. Ko phải vì ko muốn. Em muốn lắm chứ. Nhưng những hoạt động ca múa nhảy đó thực sự em hiếm khi thấy hào hứng. Ngay cả việc dự hội thảo cũng là một việc được tổ chức để nâng điểm rèn luyện. Từ khi nào mà tự thân cái nhận thức về hành động được đem ra cho điểm thế ạ?
Mình ko nghĩ rằng profile về ngoại khóa của mình kém. Khi các bạn đi xem múa nón lá gáo dừa ở trường, em đang ở hội thảo khởi nghiệp. Khi các bạn đi cổ vũ bóng đá, em đang ở Career Day xem quy trình tuyển dụng. Khi các bạn em đ hội thảo để kiếm điểm, em đang ở English Club của Lãnh sự quán Mỹ. Khi mà các bạn đang ngủ trưa, em đang ở trung tâm Hoa Kỳ nghe trình bày những luận điểm về xã hội, về đồng tính giới qua cái nhìn của người Việt Nam và người Mỹ.
Em ko tham gia vào các hoạt động đi cổ vũ, thay vào đó, em nộp đơn vào VYE mong rằng học đc nhiều điều về Start-up. Cho dù ko thành công, nhưng em đã hiểu thêm đc nhiều điều, cả về thế mạnh lẫn điểm yếu của bản thân. Sau đó, em đi tiếp tới Christina Noble Children’s Founddation để xin làm English Assistant nhưng vì thầy ko chịu ký vào thư giới thiệu nên em ko đc đi. Ko từ bỏ, em xin vào VIC làm ban Event mong rằng sẽ phọc được kinh nghiệm tổ chức event và hoạt động đội nhóm. Em sẽ tiếp tục làm và tiếp tục tìm kiếm.
Em ko lười biếng, chỉ đơn giản rằng em thích Career talk show hơn là múa nón lá. Em thích nghe diễn thuyết về người đồng tính hơn là cổ vũ đá bóng (mặc dù em ko đồng tính). Cái em quan tâm thực sự là sự phát triển bên trong. Đó ko phải là cái bên ngoài hời hợt để làm đầy 1 cái CV hay tăng điểm.
Có bao nhiêu bạn đi tham dự những hoạt động của trường và học được nhiều điều như em đã học?
Nhớ tới quyển sách Suối Nguồn: “Họ ko có khả năng. Họ chỉ có những mối quan hệ. Những người đó, thực tại ko nằm trong con người họ mà nằm trong khoảng ko giữa người này với người khác.” Vâng. Khả năng đã bị thay thế bằng danh hiệu.
Nghĩ về mình rồi nghĩ tới Gisels-người tình 1 đêm của ông già Alan. Tự nhiên cổ họng đắng ngắt.
Phải chăng em đã bị trừ điểm rèn luyện vì em ko biết cách dùng danh hiệu bề ngoài để che dấu cái ngu dốt thực sự bên trong như ai đó đã làm?

Thứ bảy, ngày 04 tháng năm năm 2013

Bất hạnh là gì?

Bất hạnh trong cuộc đời có nhiều loại. Nhưng tôi nghĩ chỉ có 2 loại chính chi phối tất cả các loại khác. Nhiều lần, tôi tự hỏi cái bất hạnh thực sự của con người là gì nhưng tôi ko trả lời đc. Cho đến khi thâm trầm đã đủ, đau đớn đã đi qua, tôi mới có dịp nhìn lại để tự trả lời.

Thứ nhất, cho dù là người như thế nào, thì cái khát khao có đc sự chia sẻ, thông cảm và am hiểu là rất to lớn. Tại sao nhiều người độc thân chọn thú cưng làm bạn cho dù thú cưng chẳng phải là bạn đúng nghĩa? Bởi vì thú ko phản kháng, thú chỉ biết lắng nghe, nghe và nghe. Trong đời, sau những cuộc vui khuây khỏa, sau những đêm tàn, sau những hào quang và những mối quan hệ mang tính ngoài mặt, thì cái phần trống rỗng bên trong đó cần được lấp đầy. Nhưng việc tìm thấy người có thể lấp đầy nó là cả một vấn đề to tát. Đó ko đơn thuần là đồng điệu về sở thích, chí hướng. Đó là một thứ thuộc về bản chất bên trong, thuộc về hệ giá trị cơ bản. Đây chính là lý do vì sao nhiều người, sau khi trải qua những mối quan hệ với người khác ko muốn tiếp tục có thêm hoặc Rất muốn có thêm. Loại thứ nhất ko tin rằng có người có thể lấp đi chỗ đó và thà chịu 1 mình còn hơn cô đơn trong 1 mối quan hệ. Loại thứ 2 ko thể chịu được cảm giác 1 mình liên tục trong thời gian dài và phải đi tìm kiếm thứ gì đó để chắp vá vào 1 lỗ hổng đang lớn dần. Những cuộc tìm kiếm như vậy cứ tiếp diễn cho đến khi họ quá mệt mỏi.
Cái bất hạnh này sẽ trở thành bệnh dịch nếu nó xảy ra thường trực trong toàn bộ xã hội. Tôi đi giữa biển người nhưng ko ai chia sẻ cùng tôi ý nghĩ. Tôi đi giữa biển người mà hệ giá trị của tôi và họ trái ngược nhau hoặc nằm ở 2 đẳng cấp khác xa nhau. Tôi ko tìm thấy bóng dáng của sự sâu sắc, ko thấy bóng dáng của đồng cảm mang tính người. Sự cô độc ko phải là việc tôi ngồi 1 mình trong căn phòng mà là khi tôi đi giữa biển người nhưng ko ai ngoái lại nhìn ai.

Cái bất hạnh thứ 2 là ko được sống thực sự, dạng thức thể hiện của nó là sự tồn tại về thể xác và sự cố gắng duy trì sự tồn tại thể xác đó. Sự tồn tại đó có nghĩa là có thể tồn tại rất sung túc hoặc rất túng thiếu về vật chất nhưng trong cả 2 trường hợp, ko biết mình tồn tại vì điều gì và tại sao mình tồn tại. Sự bất hạnh này đôi khi bị hiểu lầm là hạnh phúc khi mà xung quanh người đó quá đầy đủ về vật chất.
1 người làm nhân viên cho 1 cty danh tiếng với mức lương cao ngất, sáng đi là lúc 8h, chiều về lúc 5h, đều đặn. Nhưng người đó làm việc như vậy vì điều gì?
Tất nhiên, có nhiều người rất đam mê công việc của họ và xem nó như mạng sống. Đây là người hạnh phúc thật sự. Nhưng nếu người đó đang làm công việc đó vì lý do khác, thì tôi cho rằng đây là 1 dạng tồn tại về thể xác.
Thế nhưng, việc duy trì 1 công việc mình ko thích để làm nền tảng đạt được cái mình thích thì lại là một hạnh phúc. Đó là cái hạnh phúc trong sự cảm nhận sâu sát về quá trình mài giũa con người để đạt tới cái đích mà người đó muốn. Một sinh viên mới ra trường ấp ủ mơ ước về 1 cty mỹ phẩm nhưng ko có vốn lẫn kinh nghiệm, người này chọn cách vào làm việc cho 1 cty mỹ phẩm tốt để học tập trước khi bắt đầu. Đó chính là 1 ví dụ điển hình. Đó chính là nền tảng của quá trình vươn tới Sự Sống chứ ko phải Sự Tồn Tại thuần túy. Trước mùa xuân là mùa đông. Trước khi vươn tới Sự Sống thật sự thì cần phải chấp nhận những ngày dài đằng đẵng. Nhưng những ngày dài ấy ko phải là Tồn Tại, nó là sự chịu đựng có chủ đích.

Nhiêu đó thôi.


















Thứ bảy, ngày 27 tháng tư năm 2013

Phút nghĩ suy

Có nhiều điều mà khi trải qua nhiều giai đoạn, nhiều khúc quanh, nhiều đau đớn mới nhận ra được những sự thật đơn giản đến mức khó tin. Những sự thật đó chắc chắn đã xuất hiện trong tôi vào đúng thời điểm đó. Nhưng vào thời điểm đó, tôi thường ít khi tin vào cảm giác bên trong. Và mải mê tìm những câu trả lời của người khác cho hoàn cảnh của riêng mình.

Tôi sẽ ko hỏi câu hỏi tại sao. Đơn giản vì mỗi thời điểm nhận thức sẽ thay đổi.

Nhưng có một sự thật ko mấy dễ chịu. Khi những sự thật này phơi bày, tôi bỗng nhận ra những điều bất hạnh ko thể tránh khỏi. Thân phận của tôi trong cuộc đời này. Việc chấp nhận cái thứ cấp đã phá hỏng con người.

Thế nhưng, như Phan Việt đã nói, "Nỗi sợ hãi bất hạnh là nỗi sợ phí phạm nhất đời người."



Thứ bảy, ngày 06 tháng tư năm 2013

tìm

mình đã tìm ra bản chất của vấn đề, mình nghĩ là vậy. nhưng cái quan trọng bây giờ là mình phải làm gì với nó. với bản chất đó, có lối đi nào để giải quyết nó ko?

Thứ hai, ngày 25 tháng hai năm 2013

Đừng tuyệt vọng

Hôm nay, lê bước từ cổng trường đến công viên Tao Đàn để đón xe mà lòng nặng trĩu. Bước đi dậm xuống nền đất là sự in dấu của tâm trạng, mỏi mệt nhưng cũng có những niềm hy vọng xem lẫn nỗi tuyệt vọng.

Có những thời điểm trước đây, trong những tuyệt vọng cùng cực và sự cuồng loạn của trí óc, ko ít lần mình nghĩ đến cái chết. Giờ đây, trong sự mạnh mẽ hơn của bản thân, cho dù biết mình đang bị đặt trong nghịch cảnh, nhưng niềm hy vọng của mình ko tắt.

Sau cái cuộc nói chuyện với 1 sinh viên năm 4 ngành Môi trường đầu buổi chiều, mình mới phát hiện ra là những sinh viên học kinh tế hiểu biết hơn những sinh viên ngành khác về xã hội và chính trị. Vì họ ko bị ràng buộc quá nhiều bởi những loại hình tẩy não, và ngành học của họ liên quan nhiều tới chính trị xã hội. Thời khắc mà anh sinh viên đó thốt lên cái câu :"NN mình vậy cũng được rồi. Cứ sống vậy đi. Hơi đâu mà lo.", thì lòng mình quặn thắt lên một cơn đau ko thể tả nổi. Mình cũng ko hiểu vì sao mình lại cảm thấy đau đớn khó tả như vậy. Chỉ biết rằng sau câu nói đó, mình tràn đầy một ước muốn rằng, nơi này, một ngày nào đó sẽ thoát khỏi Sự Vô Minh và thoát khỏi móng vuốt của Những Bàn Tay Ác Quỷ.

Sau tất cả nhữg vui buồn hy vọng và thất vọng ngổn ngang, thời khắc ý nghĩa nhất là thời điểm mà sự thật phơi bày. Sự Thật là cái đẩy con người xuống 1 tâm trạng cùng cực nhưng cũng là thứ đưa con người lên một cảnh sắc mới. Một cảnh sắc hứa hẹn những ánh sáng mới ngay cả khi đang sống trong 1 đêm dài. Rốt cuộc, mình cũng ko còn phân biệt được đâu là chân lý. Chỉ còn biết tô trọng sự lựa chọn riêng của mỗi người.

Thứ tư, ngày 20 tháng hai năm 2013

Văn hóa vô sản

Đâu là sự thật và đâu là chân lý?
Cho đến giờ, tôi vẫn ko biết. Có lẽ biên giới giữa sự thật và giả dối đôi khi rất mơ hồ.
Sinh nhầm thế hệ. Điều gì đã tạo ra cái lỗ hổng quá lớn giữa Hòn Ngọc Viễn Đông và thành phố Hồ Chí Minh bây giờ?
Hình như cái Nhân, cái Tín Nghĩa và cái Đạo của Hòn Ngọc Viễn Đông đã bị thay thế bằng cái "văn hóa vô sản" của thành phố Hồ Chí Minh.

Thứ ba, ngày 19 tháng hai năm 2013

Người Lớn

Bên trong một Người Lớn, cái tò mò về sự bí ẩn đã biến mất, chỉ còn lại sự mệt mỏi về những gì ko nắm bắt kịp.
Bên trong một Người Lớn, cái hăng say trong hành động một cách rủi ro đã biến mất, chỉ còn lại sự lo lắng về một nỗi sợ đánh mất.
Bên trong một Người Lớn, cái tươi đẹp dường như đang ko tìm thấy được, vì nó được nhìn nhận qua những tiêu chuẩn ko phải là của tuổi thơ.
Bên trong một Người Lớn, sự thật là thứ ít khi xuất hiện, ngay cả khi chỉ có một mình.
Bên trong một Người Lớn, sự chấp nhận cái mục ruỗng đã thành thông lệ, và thậm chí ko ý thức được về sự chấp nhận đó.
Bên trong một Người Lớn, điều đáng sợ ko phải là đi trong đêm tối mà là đi giữa ban ngày, với một khuôn mặt mà ai cũng biết, nhưng ko ai đi cùng.
Bên trong một Người Lớn, vấn đề ko phải là gắn vào như thế nào mà là gỡ ra như thế nào.
Bên trong một Người Lớn, ko có sự mong mỏi là ai sẽ cùng đối mặt, nhưng lại có sự mong mỏi một khả năng đối mặt tự lực.
Bên trong một Người Lớn, ko còn niềm vui của một đám tiệc, mà là sự mệt mỏi của việc nhận ra bản chất  của đám tiệc.
Bên trong một Người Lớn, sự cầu mong giúp đỡ ít hơn cái mong muốn nhìn thấy thực tiễn của sự thành công.
Bên trong một Người Lớn, dù ko nói ra nhưng lại thực sự mong ước tìm lại được một chút của Bên trong một Đứa Trẻ.