Sống trong 1 đất nước mà em không gặp đc người đàn ông có đầu óc phát triển thì em cứ nghĩ về ông, ngắm ông như 1 ước mơ. Em yêu ông, mặc dù em biết ông ko dành cho em. Nếu em sinh ra sớm hơn, và là người phụ nữ thành đạt thì có khi em sẽ đến được với ông rồi. Nhưng tiếc là em sinh sau ông đến 2 thập kỷ (20 năm), giờ ông quá thành đạt, còn em chỉ là con sinh viên nghèo ko có sự nghiệp ở 1 nơi xa xôi mà ông ko thèm biết tới.
Thực ra thì việc đứng ở xa ngắm nhìn ông cho em một trạng thái tích cực. Là em sẽ làm một người trưởng thành, thành đạt về mọi mặt để có được những người như ông. Em thấy phụ nữ cứ là chính mình, cứ thành công rồi sẽ hấp dẫn được những người giống mình. Còn hạng người yếu đuối muốn kéo người khác xuống thì ko cần nếm xỉa. Đúng ko ông nhỉ?
Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014
Thứ Ba, 4 tháng 2, 2014
MKT
Thực ra thì mọi thứ có liên hệ với nhau rất chặt chẽ.
Và sự nhượng bộ chỉ là 1 chiến lược, ko phải là 1 cách sống.
Và sự nhượng bộ chỉ là 1 chiến lược, ko phải là 1 cách sống.
Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014
Ra đi
Nhất định mình phải thành công. Nhất định mình có thể ra khỏi đây được. Nơi này khiến cho mình tổn thương quá nhiều.
Thứ Hai, 13 tháng 1, 2014
Học Hành
Kỳ này bị rớt môn quản trị sản xuất. Buồn thật, mình học hành sao lại thế này?
Học hành ko đàng hoàng. Hầu như mình ko thèm học môn đó.
Ôi hoang mang cho đường tương lai. Kỳ sau phải có kế hoạch mới thôi :((
Học hành ko đàng hoàng. Hầu như mình ko thèm học môn đó.
Ôi hoang mang cho đường tương lai. Kỳ sau phải có kế hoạch mới thôi :((
Chủ Nhật, 12 tháng 1, 2014
Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014
Thứ Năm, 2 tháng 1, 2014
nhìn lại mình
Sau khi rời khỏi tổ chức làm việc, mình nhận ra rất nhiều vấn đề.
Thứ nhất, mình biết là mình cần phải nhìn nhận bản thân 1 cách khách quan: mạnh, yếu, cần cải thiện...Nhưng nói thì dễ, làm thì quá khó. Mình còn bị chi phối cảm xúc quá nhiều và rất khó quên đi nhiều thứ, nhất là những thứ khó chịu.
Cảm xúc gần như xâm chiếm làm cho mình cứ phải nghĩ về nó, ko phai nhạt đc. Nhiều khi đã nhìn ra điểm yếu rồi vẫn ko cải thiện đc.
:(
Trong 1 nhóm làm, có những điều rất nhỏ, nhưg lại gây hại vô cùng lớn. 1 trong nhữg cái hại đó là mất đi sự gắn kết.
Thứ nhất, mình biết là mình cần phải nhìn nhận bản thân 1 cách khách quan: mạnh, yếu, cần cải thiện...Nhưng nói thì dễ, làm thì quá khó. Mình còn bị chi phối cảm xúc quá nhiều và rất khó quên đi nhiều thứ, nhất là những thứ khó chịu.
Cảm xúc gần như xâm chiếm làm cho mình cứ phải nghĩ về nó, ko phai nhạt đc. Nhiều khi đã nhìn ra điểm yếu rồi vẫn ko cải thiện đc.
:(
Trong 1 nhóm làm, có những điều rất nhỏ, nhưg lại gây hại vô cùng lớn. 1 trong nhữg cái hại đó là mất đi sự gắn kết.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)