DU HỌC: Ở LẠI VÀ QUAY VỀ.
Đột nhiên muốn
viết ra vài điều. Vì thấy mình giữ quá nhiều thứ trong lòng và dạo này
những thứ đó đang đánh lộn nhau :)). Bài viết này khá dài.
Chuyện
này xảy ra khoảng 1năm trước lúc tôi còn học năm nhất. Khi tôi đến cơ sở
chính của trường để học môn Toán Cao Cấp C1 thì tình cờ quen được một
anh bạn học ngành Địa lý. Chúng tôi nói về chuyện học tiếng Anh. Tôi nói
với anh ta rằng tôi đang tự học IELTS.
Anh ko hiểu IELTS là cái gì và tôi giải thích. Sau khi nghe giải thích
IELTS được sử dụng nhiều ở Anh, Úc, các nước châu Âu và 1 phần ở Mỹ nếu
có ý định đi du học, anh ta chê bai châu Âu đủ điều (kinh tế khủng
hoảng, thất nghiệp...) và theo anh ta thì Việt Nam chính là "thiên
đường" vì ktế đang phát triển (!!!). Anh ta còn nói rằng liệu tôi đi du
học rồi có chắc là sẽ về nước hay ko? Sau đó, anh ta nói rằng anh đang
điều hành 1 doanh nghiệp. Nhưng khi tôi hỏi doanh nghiệp đó tên gì và
kinh doanh những gì thì anh ta lảng tránh không nói. Điều này làm tôi
bất ngờ bởi doanh nhân phải giới thiệu sản phẩn và cty của mình cho càng
nhiều người biết càng tốt.
Và tôi biết chắc chắn rằng đó sẽ là lần cuối cùng tôi nói chuyện với anh ta.
Đó chỉ là mở đầu của điều mà tôi muốn viết thôi. Chủ đề tôi muốn nói
cũng chính là câu hỏi của anh chàng đó: "Đi du học rồi liệu có chắc chắn
về nước hay ko?"
Tôi chưa đi du học. Điều kiện tài chính hiện tại
chưa cho phép điều đó. Nhưng đó là ước mơ của tôi và tôi sẽ cố gắng vì
nó. Tôi đọc nhiều trang web du học và nhiều câu chuyện chia sẻ của các
anh chị đã đi và chưa đi. Tôi có nhận thấy vài điều. Những người đi du
học rồi phân vân ko biết nên về hay ở, muốn về để cống hiến cho đất
nước, và muốn ở lại vì sẽ được sống trong môi trường tốt hơn. Tôi rất
hiểu và khâm phục các anh chị. Còn một số bạn đang ở Việt Nam (tôi nhấn
mạnh là "một số") giống như anh chàng kia thì luôn luôn nhìn những người
ở lại nước sở tại với một cái nhìn thiếu công bằng. Họ cho rằng những
anh chị đó ích kỷ và lãng quên nơi mình đã sinh ra.
Thực chất,
để có thể cống hiến cho đất nước thì ko nhất thiết cứ phải quay về Việt
Nam. Giả sử các anh chị thành công ở nước ngoài, họ tạo ra nguồn kiều
hối dồi dào-một trong những yếu tố quan trọng cứu nền kinh tế Việt Nam,
họ mang tiền của làm ra được quyên góp từ thiện, họ đạt nhiều thành tích
ở nước ngoài, họ sáng tạo nên nhiều thứ mà sau này có thể áp dụng cho
Việt Nam...thì ko lẽ họ là người ko yêu nước chỉ vì họ ko sống ở Việt
Nam? KHÔNG. Tôi nghĩ những anh chị cô bác này thật đáng trân trọng và
ngưỡng mộ. Bởi vì có quá nhiều người mang tiếng là "sống ở Việt Nam"
nhưng hằng ngày chỉ biết cậy nhờ con ông cháu cha, những kẻ nắm trong
tay nhiều quyền lực chỉ để nhũng nhiễu dân chúng, những con sói cầm đầu
hằng ngày xuất hiện trước dân chúng với một gương mặt trong sạch nhưng
lại âm thầm lừa bịp bằng khẩu hiệu để thực hiện những mưu đồ cá nhân....
Tôi có đọc cuốn truyện "Nhật ký ma cà rồng". Nhân vật Bonnie trong lúc
bị bà Fell nhập vào đã nói câu này :"KHÔNG CÓ AI GIỐNG NHƯ VẺ BỀ NGOÀI
CỦA HỌ CẢ."
Một sự bình yên bao trùm bên ngoài có thể là lớp áo che đậy cho những sắc cạnh bên trong.
Liệu những ai du học có nên quay về Việt Nam khi mà điều kiện để nghiên
cứu ra những thứ hay ho rất hạn chế. Hoặc nếu như nghiên cứu ra, thì
công trình đó đa phần sẽ nằm trong kho lưu trữ. Hay là họ nên ở lại nước
sở tại, làm việc, học tập để có được kinh nghiệm quốc tế hoặc có đầy đủ
phương tiện, nền tảng để có thể nghiên cứu ra thứ gì đó có thể áp dụng
được ở Việt Nam, và đến lúc đó quay về Việt Nam cũng chưa muộn? HÌnh như
điều thứ 2 có vẻ hợp lý hơn.
Theo tôi được biết qua cuốn sách
"Đôi điều cần biết về nước Mỹ" của tác giả Lê Quang Huy và nhiều bài
viết của tiến sĩ Phan có đề cập đến sự đa sắc tộc, đa văn hóa của Mỹ. Đó
là một trong những yếu tố giúp cho nước Mỹ hưng thịnh khi mang nhiều
đặc điểm tính cách, văn hóa, lối tư duy. Người Mỹ còn khuyến khích công
dân của mình đi khắp các nước để học hỏi tiếp thu từ các nền văn hóa.
Một xã hội cởi mở đón nhận nhưng lại sàng lọc khắt khe để phát triển.
Nhưng mục đích tôi viết bài này ko phải để cổ súy hay khuyên các anh
chị, các bạn ở lại nước sở tại sau khi học xong.Luận điểm chỉ là luận
điểm, chỉ là cách nhìn của riêng tôi chứ ch8ảng phải chân lý. Nếu các du
học sinh có tâm huyết, muốn trở về với gia đình, muốn được cống hiến và
đi lên trong môi trường Việt Nam (và hàng nghìn nhữg lí do cá nhân
khác) thì cũng thật đáng khâm phục vì họ đã vạch rõ kế hoạch cho cuộc
đời mình. Đi lên trong khó khăn nhiều khi sẽ luyện được sự nhanh nhạy
mềm dẻo để thích ứng với môi trường khắc nghiệt. Tôi viết bài này chỉ
muốn những người khác, đừng nhìn nhận các anh chị do học xong ở lại
phương Tây bằng một con mắt thiếu thiện cảm. Bởi họ hoàn toàn có quyền
lựa chọn cho cuộc sống của mình, thông qua đó có thể cống hiến cho đất
nước. Tôi nghĩ chúng ta nên bớt đi định kiến về "thuần phong mỹ tục" ,
và bớt đi sự tự hào quá khích của một người "thắng cuộc" trong quá khứ.
Bởi vì bản thân từ "thắng cuộc" cũng chưa bao giờ giống như vẻ bề ngoài của nó cả.
Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013
Thức ăn
Cho đến bây giờ, tôi mới ý thức được rằng thức
ăn cho tinh thần ko phải những thành tích, vinh quang hay sự công nhận.
Mà là sự thật. Chỉ đơn giản là sự thật thôi.
Em ko sợ
Em hãy im lặng, và em sẽ chết vì sự im lặng
của em. Còn nếu ko, thì em hãy làm một điều gì đó, do bản thân em cảm
nhận và quyết định. Để thế gian này ko còn ai có thể ám sát cách sống và
linh hồn của em.
Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013
Mai là giao thừa
Sắp Tết. Và trong những ngày giáp Tết này, mình biết mình sẽ tìm ra một điều gì đó. Mình sẽ phát hiện thêm thứ gì đó. Nó đang đến. Mình chờ.
Thứ Tư, 6 tháng 2, 2013
Đỏ
Mình
đã ko nhận ra nó. Mình đã ko hiểu cái thực tế đang xảy ra thực chất là
thứ gì. Mình đã ko ngừng thắc mắc nhưng mỗi lần thắc mắc thì mình lại
chần chừ bỏ qua và rồi sẽ ko có câu trả lời thỏa đáng. Mình vẫn tiếp tục
thắc mắc và tiếp tục sống như thế.
Cho đến giờ này, khi mà mình đã
thực sự hiểu ra nó là cái gì thì bỗng nhiên mình muốn nôn mửa. Một cảm
giác kinh hãi không thể tả nổi. Rõ ràng, mình đã có cảm nhận về thứ đó
nhiều năm về trước nhưng lại không thể gọi tên nó và không chắc chắn về
nó. Lúc trước, mình đã tiêu tốn thời gian để tìm ra cái căn nguyên gốc
rễ của nó. Còn giờ đây, khi mình đã hiểu cơ chế của nó thì mình lại
không biết làm cách nào để sống sót, và thoát khỏi thứ đó. Mình sẽ lại
mất ngủ đêm nay.
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
21
Tôi vừa đọc xong bài viết về du học. Thực ra ko phải đi du học mới như thế, mà tôi, một người sống ngay giữa trung tâm Sài Gòn cũng như thế. Tôi sợ hãi khi nhìn mọi người ai cũng có vẻ ổn cả, nhưng còn tôi sao lại thế này?
Tôi phát hiện ra một điều rằng, cuộc sống nó ko phải cố định. Và thực chất tôi phải chấp nhận vô định và khám phá. Tức là sống để trải nghiệm chứ ko phải để quen thuộc hay để cố định một môi trường. Tôi phải bỏ đi cái thói mong chờ sự cố định. Khám phá sự bí ẩn, sự thú vị, niềm vui, nỗi đau, và trạng thái cô đơn chồng chất.
Tuổi 21 cũng là một trải nghiệm. Tôi sẽ vững vàng đón nhận lấy trải nghiệm này. Cả nỗi đau, cả niềm vui, cả sự cô đơn chán chường, và tất nhiên có niềm hạnh phúc.
Như thế mới thực sự là sống chứ.
Tôi phát hiện ra một điều rằng, cuộc sống nó ko phải cố định. Và thực chất tôi phải chấp nhận vô định và khám phá. Tức là sống để trải nghiệm chứ ko phải để quen thuộc hay để cố định một môi trường. Tôi phải bỏ đi cái thói mong chờ sự cố định. Khám phá sự bí ẩn, sự thú vị, niềm vui, nỗi đau, và trạng thái cô đơn chồng chất.
Tuổi 21 cũng là một trải nghiệm. Tôi sẽ vững vàng đón nhận lấy trải nghiệm này. Cả nỗi đau, cả niềm vui, cả sự cô đơn chán chường, và tất nhiên có niềm hạnh phúc.
Như thế mới thực sự là sống chứ.
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013
Cô Đơn Đợi Chờ
Ngày đó sẽ đến.
Cái ngày mà mình được sống trong Tự Do. Cái ngày mà mình làm 1 con Người chân chính. Cái ngày mà mình thoát khỏi cái nền văn hóa đang bào mòn nội tâm mình. Ngày mà mình thoát khỏi những con người đó. Ngày mà mình được hòa vào dòng chảy đích thực.
Ngày đó sẽ đến.
Cái ngày mà mình được sống trong Tự Do. Cái ngày mà mình làm 1 con Người chân chính. Cái ngày mà mình thoát khỏi cái nền văn hóa đang bào mòn nội tâm mình. Ngày mà mình thoát khỏi những con người đó. Ngày mà mình được hòa vào dòng chảy đích thực.
Ngày đó sẽ đến.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)